[Review] Chắp Cánh Cũng Khó Thoát – Hồng Tảo

Chắp cánh cũng khó thoát

 

Tên truyện: Chắp cánh cũng khó thoát / 插翅难逃
(Tên xuất bản bên Trung: Yêu phải anh chàng “cao phú soái” rởm / 爱上冒牌高富帅)

Tác giả: Hồng Tảo (a.k.a. Táo Tàu 😆) / 红枣

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, nữ cường, nữ chính mất trí nhớ, có chút hài, có chút ngược, HE

Số chương: 42 chương

Link tiếng Trung: Tấn Giang

Link convert: Wattpad

Link edit: Bạch Bách Bon

 

Giới thiệu

Nhan Tiếu tỉnh dậy sau một vụ tai nạn giao thông và hoàn toàn quên hết quá khứ của mình. Bác sĩ nói rằng chân cô bị tổn thương nghiêm trọng, và có khả năng cô sẽ không bao giờ có thể đứng lên được nữa. Hơn nữa, có một người đàn ông đẹp trai giàu có tự nhận là vị hôn phu của cô, nhưng cô lại không nhớ gì về anh ta, và cũng không có một chút rung động nào đối với anh ta.

Trước tình cảnh này, Nhan Tiếu sẽ phản ứng ra sao? Cô rốt cuộc là ai, và người đàn ông kia tiếp cận cô với mục đích gì? Hãy đọc để biết câu trả lời.

 

Nhận xét

“Chắp cánh cũng khó thoát” là một bộ truyện thuộc kiểu “bình cũ rượu mới”, đề tài không có gì đột phá nhưng cách khai thác lại mới lạ. Thứ nhất, phản ứng của nữ chính đối với việc mất trí nhớ khác hẳn với người thường. Thay vì cố gắng tìm lại trí nhớ của mình, Nhan Tiếu lại tương đối hài lòng với cuộc sống hiện tại và không cảm thấy mình cần phải nhớ lại những chuyện quá khứ làm gì (cô có nhờ bạn mình giúp đăng tin tìm người thân nhưng không hơn). Khi chân tướng đã gần ngay trước mắt, chỉ một cú điện thoại là cô sẽ có thể biết được về thân thế của mình, cô lại quyết định bỏ qua nó vì không muốn xáo trộn cuộc sống hạnh phúc hiện tại với Doãn Lệ.

Thứ hai, ngay từ đầu Nhan Tiếu đã không có thiện cảm với nam chính Doãn Lệ, mặc dù anh tự nhận là vị hôn phu của cô và chăm sóc cô đến nơi đến chốn cả lúc còn ở trong bệnh viện lẫn sau khi xuất viện. Cô không hề để “sắc đẹp” của anh mê hoặc mà vô cùng tỉnh táo phân tích tình cảnh của mình và mục đích của anh. Người bình thường khi biết mình có vị hôn phu là một người đàn ông đẹp trai, giàu có, thành đạt thì có lẽ sẽ vui vẻ, nhưng Nhan Tiếu thì không. Bằng sự quan sát tỉ mỉ và một vài phép thử, cô phát hiện ra mình và anh không phải vị hôn phu thê như lời anh nói. Cô biết anh là một kẻ thông minh, xảo quyệt và thích khống chế người khác, nên lúc đầu cô luôn nghi ngờ anh, thậm chí có phần ghét anh. Tuy nhiên, với bản tính dứt khoát, khi xác định mình thích anh thì cô không hề do dự mà theo đuổi anh.

Thứ ba, khi đọc được 1/3 truyện, mình tưởng chừng đã đoán được ai là kẻ đã hại nữ chính, khiến sự nghiệp của cô tụt dốc không phanh, bản thân cô thì suýt chết và còn mất trí nhớ. Tuy nhiên, đến gần cuối truyện, mình lại ngớ người trước plot twist của tác giả. Hung thủ hóa ra không phải hung thủ, người bị hại cũng chưa chắc đã là người bị hại. Mình rất thích cách tác giả lí giải dòng cuối cùng trong nhật ký của nữ họa sĩ Frida, từ đó liên hệ với cuộc đời của nữ chính: “I hope the departure is joyful, and I hope never to return.” (Tạm dịch: “Tôi hy vọng sự ra đi sẽ vui vẻ, và tôi mong không bao giờ phải quay trở lại nữa.”) Câu này của Frida vừa có thể hiểu là bà vui vẻ vì cuối cùng cũng được xuất viện và không muốn quay trở lại, vừa có thể hiểu là bà coi cái chết như sự giải thoát và không muốn phải sống một cuộc đời như vậy nữa*. Tác giả hiểu nó theo cách thứ hai và liên hệ nó với cuộc sống bức bối không lối thoát của Nhan Tiếu trước khi mất trí nhớ, điều đã dẫn đến cái plot twist mà mình nhắc đến ở trên.

*Mọi người có thể đọc bài viết này để biết thêm về cuộc đời của Frida: Phiêu Plus

Mình rất thích ngòi bút vừa hiện thực vừa nhân văn của Hồng Tảo. Mọi nhân vật trong truyện của cô đều không hoàn hảo. Một Nhan Tiếu trước khi mất trí nhớ là vị “nữ hoàng” cao cao tại thượng nhưng thực tế luôn giãy giụa để sống vì ước mơ của người khác và luôn thèm khát tình yêu, tình thân; một Doãn Lệ đẹp trai, thành đạt nhưng lạnh lùng, ích kỷ, xảo quyệt; một Doãn Huyên xinh đẹp, giàu có, tài năng nhưng lại luôn tự ti và ghen ghét đối thủ; một bà Đường luôn khắc nghiệt đến tàn nhẫn với con gái nhưng thực tế lại rất yêu con… Không có ai tốt hoàn toàn, cũng chẳng có ai xấu hoàn toàn. Qua cách xây dựng hình tượng nhân vật và tình tiết truyện, Hồng Tảo đã truyền tải những thông điệp vô cùng nhân văn: thay vì ghen ghét đố kị thì hãy học cách cảm thông và thấu hiểu; người biết hối cải sẽ được tha thứ; tình yêu, dù là với một người hay với một thứ gì đó, là nguồn sức mạnh vô cùng to lớn; nỗ lực sẽ được trả giá; và hãy biết trân trọng những thứ mình đang có.

Nếu có điều gì mình không thích ở truyện này thì đó chính là tính cách của nữ chính trước và sau khi mất trí nhớ khác nhau quá nhiều. Mặc dù cách giải thích của tác giả tương đối hợp lý – trước khi mất trí nhớ, Nhan Tiếu luôn phải kiềm chế bản tính của mình để làm hài lòng mẹ và những người xung quanh – nhưng sự khác nhau là quá lớn nên mình vẫn cảm thấy chưa được thuyết phục lắm. Chỉ có một thứ duy nhất không thay đổi trong tính cách của Nhan Tiếu, đó là sự quyết tâm mạnh mẽ và nghị lực phi thường của cô. Mọi thành công mà cô có lúc trước và sau này đều được đổi lấy bằng máu, mồ hôi và nước mắt. Đây là điều mà mình vô cùng khâm phục ở Nhan Tiếu.

Trong truyện mình thích nhất là nữ chính. Nhan Tiếu là một cô gái kiên cường, lạc quan, không bao giờ chịu khuất phục trước số phận. Quan điểm của cô là cơ hội là do mình tạo ra, và nếu nỗ lực thì không có gì là không thể làm được. Tính cách nam chính cũng ổn, lúc đầu lạnh lùng bao nhiêu thì khi yêu ấm áp dịu dàng bấy nhiêu, bị nữ chính bắt nạt lợi dụng cũng vui vẻ chịu đựng (cơ mà bản tính xảo quyệt vẫn không thay đổi nên cuối cùng vẫn rước được nàng về dinh ). Đây cũng là một trong số hiếm những truyện mà nữ phụ không bị bôi đen để làm nổi bật nữ chính. Không những thế, sau này nữ chính và nữ phụ còn làm lành với nhau.

Truyện có một bug không lớn lắm, đó là có vài chỗ tác giả miêu tả hơi vô lý do thiếu kiến thức về sức khỏe. Ví dụ, tác giả có vẻ không biết rằng tập giãn cơ phải từ từ, nếu ép căng quá có thể sẽ gây chấn thương. Cái này có thể thông cảm vì tác giả dù sao cũng không phải dân nhảy hoặc tập thể hình.

“Chắp cánh cũng khó thoát”, cái tên và phần mở đầu truyện có vẻ “trẻ trâu” nhưng nội dung và thông điệp truyền tải lại sâu sắc một cách không ngờ. Truyện vừa có bi vừa có hài, vừa kịch tính với quá trình nỗ lực trở lại đỉnh cao sự nghiệp của nữ chính, vừa có những khoảng lặng để đi sâu vào nội tâm nhân vật. Nội dung truyện không mới cũng không phức tạp, thậm chí một số tình tiết mình có thể dự đoán được, nhưng phần xây dựng hình tượng và miêu tả nội tâm nhân vật lại được đầu tư rất kỹ lưỡng. Với mình, bấy nhiêu là đã đủ để mình xếp em nó vào list Favorite.

Chấm điểm: 9.5/10

 

 

Advertisements

Ta Là Boss Tối Cao – Chương 9

Chương 9: Kê Thành (1)

Người dịch: Bạch Dạ

Beta: Hina, Bạch Dạ

 

(1) Kê Thành: Chỉ ngôi thành toàn là gà

Cuối cùng người đá không chịu nổi nữa, lấy ra vài đồng tiền sáng lóa từ trên người quạ đen rồi ném thật mạnh ra xa.

Những đồng tiền bay lấp lánh giữa không trung, kéo theo một đám quỷ đói điên cuồng, nhưng vẫn còn vài tên ở lại. Ở đây có quá nhiều quỷ đói, họ biết mình không thể nào cướp được mấy đồng tiền kia nên quyết định tiếp tục ôm đùi người đá, may ra còn có cơ hội.

Người đá lúc này đã thật sự tức giận Anh ta không thèm quan tâm lũ quỷ đói gào khóc như nào nữa mà thẳng chân đạp bọn họ xuống khỏi người mình. Anh ta cất chiếc chùy đá ra sau lưng rồi túm mấy tên quỷ đói đang ôm chân mình lên ném ra xa. Anh ta vừa đi vừa ném, khó khăn lắm mới xuyên qua được đám quỷ đói để đến cửa thành.

Khố Khố nhìn người đá đi qua trước mặt mình. Mặc dù anh ta trông rất mạnh nhưng khí thế thua xa tộc quỷ đói.

“Đi thôi. Lần tới cô xuất hiện ở đây cô cũng sẽ gặp phải cảnh như vậy. Bọn họ không dám vào thành đâu, nếu vào sẽ rất dễ bị những Độc Ma khác tẩn cho một trận.” Ô Nha Khố đã quá quen với cảnh này. Cảnh tộc quỷ đói xin ăn là cảnh tượng đặc sắc nhất và cũng là cảnh tượng kinh tởm nhất của Độc Ma Thành.

Sợ lũ quỷ đói đánh hơi được tiền trên người mình, Khố Khố vội vàng vào thành. Sau khi bước qua chiếc cổng thành cao 30 mét cô mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô ngẩng đầu nhìn lên, đây không hổ là nơi ngoài cửa có tộc quỷ đói tụ tập, chỉ nhìn kiến trúc thôi cũng biết nơi này rất nghèo.

Hai bên đường là những dãy nhà bằng gỗ thô sơ và những Độc Ma chỉ đến cấp 10 là cùng. Tất cả những điều này như đang nói với cô rằng đây là khu dân nghèo của những Độc Ma cấp thấp. Ngoài ra, ở đây còn có các cửa hàng và một con gà trống lớn đang khoan thai đi trên đường với dáng vẻ kiêu ngạo.

“Tại sao chỗ nào cũng có Cơ Ca vậy?” Không ngờ Cơ Ca lại xuất hiện ở đây. Khố Khố hơi nghi ngờ, không lẽ con gà này vẫn luôn đi theo cô?

Ô Nha Khố nói: “Cô cho là chỉ có một Cơ Ca thôi à? Nếu chỉ có mình nó phân phát nhiệm vụ cho 1,63 triệu Độc Ma, mỗi lần phát nhiệm vụ có khi 10 ngày nửa tháng cũng chẳng xong. Trò chơi này có khoảng 100 nghìn con, bất cứ lúc nào cô cũng có thể nhìn thấy chúng.”

Đúng lúc này, Khố Khố nhìn thấy một Độc Ma cấp 9 đi đến trước mặt Cơ Ca. Con quạ trên vai anh ta ném một con dao ra, sau đó anh ta cười nịnh nọt, hỏi: “Cơ Ca, con dao này bao nhiêu tiền vậy?”

Cơ Ca hếch mặt lên, liếc nhìn con dao rõ ràng đã được rửa sạch kia, chậm rãi nói: “Không đáng bao nhiêu tiền, 4 đồng.”

“Ôi đừng, Cơ Ca anh tăng giá lên một chút được không? Con dao này mới như thế, sắc như thế, khó lắm tôi mới cướp được từ tay người chơi đấy!” Độc Ma kia nói với giọng khổ sở, chỉ mong sao tăng lên được vài đồng. Anh ta đang rất cần tiền để nâng cao thực lực của bản thân, nếu không mỗi lần ra vào thành anh ta sẽ phải đi qua trước mặt đám quỷ đói, thế thì phiền chết!

“Dù gì đây cũng là cửa hàng bán cho người chơi, con dao này mới cấp 5, đã vậy còn là đồ cũ, trả anh 4 đồng đã là tốt lắm rồi. Nhà Cơ Ca cũng không có dư tiền để mà cho anh đâu!” Cơ Ca nhìn anh ta bằng đôi mắt ti hí. 4 đồng đã là giá cao nhất nó có thể trả rồi.

Độc Ma kia bất đắc dĩ phải bán con dao cho Cơ Ca. Anh ta đưa 4 đồng mà mình nhận được cho quạ đen, miệng lẩm bẩm: “Ngoại trừ một số Độc Ma có thể tự chế tạo trang bị, những thứ bọn tôi cướp được từ người chơi chẳng phải đều bị các anh coi như đồ cũ sao?”

“Hả?” Đôi mắt gà hung tợn của Cơ Ca “hoắc” một cái nhìn qua, khiến Độc Ma kia giật mình cười ha ha mấy tiếng rồi vội vàng chạy mất.

“Con gà trống này ghê gớm thật!” Khố Khố lẩm bẩm. Cô tự bơm hơi cho bản thân rồi đi qua chỗ nó. Cô phải báo cáo nhiệm vụ với Cơ Ca mới lấy được điểm tích lũy, tiền và kinh nghiệm. Lần này cô chỉ giết được một người chơi thôi, không biết sẽ được bao nhiêu điểm kinh nghiệm nữa.

Tuy biết vậy nhưng trong lòng cô vẫn hơi chờ mong, cô còn khiến nhiệm vụ của người chơi thất bại cơ mà! Có lẽ thấy cô có tiềm lực như vậy hệ thống sẽ thưởng cho cô thật nhiều kinh nghiệm!

Cơ Ca chỉ liếc Khố Khố một cái rồi lại quay qua chỗ khác. Nó nói với cái giọng kệch cỡm y như với tên Độc Ma lúc nãy: “Phá hủy nhiệm vụ giết quái vật ở Hắc Thạch Thành của người chơi, phần thưởng tăng gấp 10 lần. Đây là 1 đồng bạc, 50 điểm tích lũy và 50 điểm kinh nghiệm của cô.”

Dứt lời, đôi cánh của nó lục lọi trong đống lông gà, lôi ra một quả trứng gà ném cho Khố Khố.

“Cơ Ca, anh có phải gà mái đâu, anh kiếm đâu ra trứng vậy?” Khố Khố bắt lấy quả trứng. Quả trứng này có kích cỡ như một quả trứng bình thường.

Cơ Ca nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén như muốn ăn thịt người. Nó ra vẻ hung ác: “Cô có tin tôi có thể thu hồi phần thưởng của cô không?”

“Có! Thực ra gà trống cũng có thể đẻ trứng. Cơ Ca anh làm việc của anh đi, tôi còn có việc, tôi đi trước đây!” Khố Khố thấy tình huống không ổn bèn cầm chặt quả trứng, chào Cơ Ca rồi vội vàng chạy mất.

“Độc Ma mới bây giờ đúng là chẳng hiểu quy củ một chút nào, không biết sự lợi hại của ông đây.” Cơ Ca bực mình “hứ” một tiếng. Nó ghét rất là những Độc Ma mới tới, suốt ngày đòi chết đòi sống, lại chẳng hiểu quy củ tí nào.  Hỏi thì nhiều mà nói chuyện thì không biết lựa lời gì cả, đã thế còn nghèo rớt mồng tơi, có mấy thứ đồ rác rưởi mà cũng đòi bán lấy nhiều tiền, đúng là lãng phí thời gian của ông đây!

Khố Khố sợ Cơ Ca giận quá cướp lại quả trứng của mình nên ôm quả trứng chạy đến một con hẻm không người mới dám dừng lại. Lúc bấy giờ Ô Nha Khố mới biếng nhác mở miệng: “Cô còn không mau đập trứng lấy phần thưởng ra đưa tôi cất đi à? Người khác có thể cướp được trứng của cô đấy, đến lúc đó cô sẽ thật sự trắng tay.”

“Hả?!” Ngay cả phần thưởng nhiệm vụ cũng có thể bị cướp mất, chẳng lẽ hệ thống không thể cho Độc Ma một chút cảm giác an toàn nào sao? Khố Khố thật sự không còn gì để nói trước cách hệ thống ngược đãi Độc Ma. Hệ thống rõ ràng luôn tìm mọi cách để bắt nạt Độc Ma, chắc cái đứa sản xuất trò chơi này bị biến thái!

Cô nhìn trái nhìn phải, lại còn cẩn thận nhìn lên trên, xác định xung quanh không có ai mới vội đập quả trứng ra. Vỏ trứng rạn nứt, một dải ánh sáng màu vàng kim bay ra ngoài, rơi thẳng xuống người cô.

“50 điểm kinh nghiệm, bây giờ cô cấp 3 rồi. Từ cấp 2 lên cấp 3 chỉ cần 20 điểm kinh nghiệm, lên cấp 4 cũng chỉ cần 50 điểm kinh nghiệm thôi. Cô kiếm thêm 20 điểm kinh nghiệm nữa là lên cấp 4 rồi. Nếu như may mắn kiếm được thêm 100 điểm nữa, cô sẽ đạt tới cấp 5, sẽ không bị coi là ‘trình gà’ nữa.”

Ô Nha Khố cập nhật dữ liệu. Con đường thăng cấp của Độc Ma này thuận lợi thật! Rất nhiều Độc Ma cả năm trời cũng không lên nổi cấp 5.

“Không bị coi là cái gì cơ? Thăng cấp mới phiền chứ, sẽ trở thành mục tiêu của tộc quỷ đói.” Nghĩ đến tộc quỷ đói ở ngoài thành, Khố Khố cảm thấy da đầu giật giật. Không sợ gặp phải kẻ xấu, chỉ sợ gặp phải loại người bám riết không tha.

Trong quả trứng, ngoài dải ánh sáng kinh nghiệm kia còn có 1 đồng bạc sáng lấp lánh và 10 đồng tiền hai màu đen trắng, mỗi đồng có mệnh giá là 10.

Đồng bạc cô đương nhiên biết là cái gì, vì thế cô đưa đồng bạc cho Ô Nha Khố cất. Cô tò mò nhìn những đồng tiền đen trắng: “Đây là cái gì?”

“Điểm tích lũy, còn được Độc Ma gọi là ‘trân tệ’, có thể dùng để mua phép thuật và cải tạo cơ thể. Tiền bình thường chỉ có thể mua trang bị và đồ ăn chỗ ở, những thứ khác hầu như đều phải mua bằng trân tệ.” Ô Nha Khố vỗ cánh, cất 10 đồng trân tệ đi.

Thấy nó cất đồ của mình đi, mặc dù biết nó là hệ thống nhưng Khố Khố vẫn có cảm giác đem đồ của mình cho người khác giữ. Cô gần như không có một chút cảm giác an toàn nào. Nếu Ô Nha Khố chạy mất hoặc là dùng tiền của cô tiêu lung tung, cô biết phải làm sao?

Hiển nhiên Ô Nha Khố biết được suy nghĩ này của cô. Nó nói với vẻ khó chịu: “Thôi đi, mấy đồng tiền này thì mua được cái gì? Ai thèm mấy đồng tiền này của cô? Toàn bộ trò chơi này đều là của chúng tôi, chúng tôi việc gì phải làm chuyện mất mặt như vậy?”

“Không làm thì tốt. Anh tăng điểm thuộc tính cho tôi đi, sức chịu đựng và độ nhanh nhẹn mỗi thứ tăng 1 điểm. Sau này anh cứ phân phối điểm thuộc tính như vậy cho tôi, không cần phải hỏi tôi nữa.” Khố Khố nói.

“Cô định làm ngựa kéo xe à, sao tăng hết vào sức chịu đựng với độ nhanh nhẹn vậy?” Ô Nha Khố tiện mồm hỏi.

Khố Khố nhướn mày, vừa cười vừa nói: “Liên quan gì đến anh? Dẫn đường đi, chúng ta đi ăn trước đi rồi đi mua đồ sau.”

Hiện giờ cô rất muốn biết mức tiêu thụ của Thiên Chi Đại Lục là bao nhiêu, 1 đồng bạc 230 đồng tiền của mình có thể mua được những gì. Chủ yếu là bây giờ cô đang đói. Cái hệ thống chết tiệt này, thiết kế Boss kiểu gì mà bắt người ta phải ăn cơm uống nước, đúng là vô nhân tính!

Không biết hệ thống của Thiên Chi Đại Lục mê gà đến mức nào mà chủ gian hàng đồ ăn vặt là gà mái trắng nhỏ, chủ nhà cho thuê phòng là gà trống vàng, chủ các loại cửa hàng khác cũng không hề có ngoại lệ đều là gà.

Đặc biệt, chủ của quán ba nhỏ mà cô vừa ăn cơm là một con gà tây, phục vụ bàn dâng trà rót rượu là gà lôi mái màu xám. Ngược lại, con gà bảo bối (2) ngồi trước quầy quan sát khách trong quán lại là một con gà lôi trống có cái đuôi dài sặc sỡ.

(2) Nguyên văn “trấn điếm chi kê”. Thành ngữ “trấn điếm chi bảo” chỉ vật phẩm quý giá nhất trong một cửa hàng, tác giả chơi chữ bằng cách thay từ “bảo” (bảo vật) thành “kê” (con gà).

“Nơi này thật là đáng sợ!” Sau khi ăn no uống say, Khố Khố đi ra khỏi quán ba toàn là gà kia, ra vẻ trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Gà làm công việc của con người đã đành, nếu có rất nhiều con gà như vậy thì sẽ vô cùng đáng sợ, cũng may tiền ăn ở đều không đắt.

Cô nghiêm túc nghe ngóng giá cả thị trường, một suất cơm thịt bao no chỉ có giá 5 đồng. Bánh nướng kẹp xúc xích, một món ăn bắt chước theo bánh mì kẹp xúc xích, cũng chỉ có giá 2 đến 3 đồng một chiếc, nước thì chỉ cần ra giếng tự múc, thế là đủ no.

Giá phòng cho thuê cũng rất rẻ. Đối với những Độc Ma cấp thấp như Khố Khố, một căn phòng đơn có đệm giường ấm áp kèm theo phòng tắm cũng chỉ 10 đồng một đêm. Cũng có loại phòng lớn như nhà kho, bên trong kê vài chiếc giường, mỗi chiếc giường 2 đồng một đêm, muốn tắm thì phải ra giếng múc nước hoặc ra sông tắm.

Tất nhiên, nếu như anh nhiều tiền, anh hoàn toàn có thể thuê dài kỳ một tòa nhà hoặc cả một tầng. Mua phòng thì không cần thiết, bởi phòng trong Độc Ma Thành chỉ cho thuê mà không bán. Ngay cả bản thân anh cũng là của hệ thống, nó bán phòng cho anh làm gì?

Cuộc sống nơi đây giống với đời thực đến mức Khố Khố cảm thấy ngỡ ngàng. Ngoại trừ đều phải bán mạng để kiếm tiền, cuộc sống của Độc Ma hoàn toàn khác với người chơi. Nơi này chính là một xã hội thu nhỏ. Có những tên quỷ nghèo nằm dưới đáy xã hội, cũng có những Boss lớn một mình chiếm một hòn đảo. Cuộc sống của những Boss lớn kia hẳn là rất sung sướng.

“Không sao, bây giờ mình có tiền, chỉ cần mua vài món vũ khí tốt là mình có thể ra ngoài giết người chơi rồi.” Khố Khố tự an ủi bản thân, chỉ cần có trang bị nâng cao đẳng cấp và điều chỉnh cảm giác đau xuống, chắc hẳn cuộc sống của cô sẽ trở nên ngày càng hạnh phúc.

Nhưng khi Khố Khố bước vào cửa hàng vũ khí, nhìn giá của vũ khí trong cửa hàng, cô chợt cảm thấy cuộc sống của mình lại trở nên tăm tối.

Con gà tây chủ cửa hàng đeo miếng che mắt một bên, chống một cánh lên quầy, vừa cười một cách quái đản vừa đề cử hàng hóa của mình: “Những Độc Ma độ nhanh nhẹn cao như cô cần nhất là vũ khí có sát thương cao. Phụ nữ dùng vũ khí nhỏ xinh là quá hợp lý, cô nhìn cặp dao găm này xem, vừa tốt vừa rẻ, tạo hình đẹp mà sát thương lại cao, cấp 1 đã có thể dùng rồi. Nhưng cô đã cấp 3 rồi, tôi có thể giúp cô gia công cường hóa, tăng thêm một vài hiệu ứng hoặc sát thương, như vậy cô có thể dùng đến cấp 10 mới cần đổi.”

“Bao nhiêu tiền…?” Mặc dù Khố Khố mới chỉ nhìn thấy những vũ khí cấp 1 khác nhưng giá của chúng cũng toàn 3-4 con số, nên cô biết cặp dao găm này sẽ không rẻ. Tuy vậy, với hi vọng mong manh, cô vẫn mở miệng hỏi.

Con gà tây chủ cửa hàng mỉm cười. Nó xòe một cánh ra, linh hoạt gập lông vũ ở bên cánh còn lại xuống, tạo tư thế giơ 1 ngón: “Nếu tính cả phí cường hóa lên cấp 3 thì tôi chỉ lấy của cô 1 đồng bạc 200 đồng tiền thôi.”

“Hệ thống các anh có còn muốn thanh danh không vậy, dám nhìn trộm tôi có bao nhiêu tiền trong túi?!” Khố Khố thốt lên. Chắc chắn con gà này với Ô Nha Khố là cùng một giuộc!

Ta Là Boss Tối Cao – Chương 8

Chương 8: “Hoa cúc” (1) giá 5 đồng

Người dịch: Bạch Dạ

Beta: Hina, Bạch Dạ

 

(1) Hoa cúc: Ngôn ngữ mạng Trung Quốc, chỉ hậu môn.

Độc Ma Thành, tòa thành duy nhất trong Thiên Chi Đại Lục cấm người chơi đi vào. Ấn tượng của rất nhiều người chơi về nó chỉ dừng lại ở những hình ảnh mà nhà sản xuất game công bố. Bên trong Độc Ma Thành không có một bóng người nào, chỉ có những công trình kiến trúc khổng lồ và địa hình độc đáo đẹp mắt.

Chưa một người chơi nào từng đặt chân đến Độc Ma Thành. Dù có đi khắp Thiên Chi Đại Lục họ cũng không thể tìm được vị trí của nó.

Theo truyền thuyết, chỉ có Độc Ma mới có thể đi vào tòa thành này. Nguồn gốc của Độc Ma lại càng là một đề tài vừa bí ẩn vừa khiến người ta hiếu kỳ.

Người chơi thường truyền tai nhau một câu nói: “Sau khi chết, bạn có thể đến Độc Ma Thành.”

Đáng tiếc là dù đã chết bao nhiêu lần trong trò chơi đi chăng nữa, thứ họ nhìn thấy cũng chỉ là một thế giới màu đen trắng (2).

(2) Trong hầu hết các trò chơi, sau khi người chơi chết, mọi thứ xung quanh sẽ biến thành màu đen trắng cho đến khi người chơi hồi sinh.

Nhiệm vụ vừa kết thúc, Khố Khố lập tức bị truyền tống tới Độc Ma Thành. Không những thế, khi đến nơi, cô không phải đứng trên mặt đất mà là đứng trong một quả bong bóng to đùng lơ lững giữa không trung, thả tầm mắt nhìn xuống tòa Độc Ma Thành hùng vĩ. Bằng một giọng đắc ý, Ô Nha Khố nói với cô rằng chỉ có người lần đầu tiên đến Độc Ma Thành mới được hưởng đãi ngộ như vậy, được đứng trên không trung quan sát toàn cảnh Độc Ma Thành.

Nhưng Khố Khố lại cảm thấy đây chỉ là cách hệ thống khoe mẽ với những Độc Ma mới tới mà thôi.

Đến bây giờ cô mới biết lúc trước mình phải xui xẻo đến mức nào mới bị ném thẳng đến Hắc Thạch Thành. Khi có nhiệm vụ, những Độc Ma đang hồi sinh sẽ được truyền tống trực tiếp tới địa điểm nhiệm vụ với cấp bậc tương ứng. Tất nhiên, sau cấp 20, họ sẽ không gặp phải tình huống như vậy nữa mà phải tự mình đăng ký, trừ phi là gặp phải nhiệm vụ bắt buộc.

Tuy nhiên, Độc Ma Thành hoàn toàn khác với Hắc Thạch Thành. Hắc Thạch Thành cùng lắm chỉ có thể được coi là một thành trấn nhỏ rách nát. Còn Độc Ma Thành, có lẽ không thể gọi nó là một tòa thành nữa rồi mà phải gọi nó là một khu vực.

Từ trước đến giờ Khố Khố chưa từng nhìn thấy tòa thành nào to như vậy. Nghĩ đến đây, Khố Khố chợt ngớ người. Lẽ nào khi còn sống cô sống ở một địa phương nhỏ?

“Cô là Độc Ma số 1639444, điều này nghĩa là kể cả gần đây không có Độc Ma mới tới, tòa thành này cũng đã có hơn 1,63 triệu cư dân. Bây giờ cô cũng đã là một thành viên trong số họ. So với những người không có một đồng một cắc nào, vừa trải qua lễ tẩy trần đã phải đến đây, cô có thể được coi là kẻ có tiền rồi.” Ô Nha Khố đậu lên vai cô, vừa nhìn tòa Độc Ma Thành bên dưới vừa nói.

Mặc dù nơi này gọi là Độc Ma Thành nhưng đập vào mắt Khố Khố không phải một thế giới dưới lòng đất tối tăm lạnh lẽo, cũng không phải một mảnh đất tử vong bị cố ý gắn cho bối cảnh ma quái, khắp nơi đều là phần mộ và xương khô. Ngược lại, đây là một nơi đẹp đẽ với phong cách độc đáo.

Nó giống như một hòn đảo khổng lồ lơ lửng giữa tầng mây. Mây mù xung quanh nó trắng như tuyết, nhưng tầng mây ở bên dưới lại màu đen, dường như còn có thể nhìn thấy sấm chớp giật đùng đùng trong lớp mây đen ấy.

Độc Ma Thành nằm ở chính giữa hòn đảo kia, được bao phủ bởi những công trình kiến trúc dày đặc. Những kiến trúc ấy có làm bằng đá, có làm bằng gỗ, có cao có thấp, trông rất thú vị. Xung quanh hòn đảo lớn này còn có những hòn đảo khác với kích cỡ không nhỏ, trong đó không chỉ có những hòn đảo nằm trên tầng mây mà còn có những hòn đảo lơ lửng giữa không trung. Ngay lúc này, Khố Khố vô cùng may mắn được tận mắt chứng kiến một hòn đảo ra đời.

Khi ấy, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một đồ án khổng lồ, trông giống như trận pháp. Sau đó, một luồng sáng chiếu từ trên cao xuống, trận pháp không ngừng xoay tròn giữa không trung, chính giữa trận pháp bắt đầu xuất hiện một bóng đen mờ ảo.

Dần dần, bóng đen kia ngày càng trở nên rõ ràng, cuối cùng hóa thành một hòn đảo làm hoàn toàn bằng đá giữa không trung. Trận pháp và luồng sáng từ trên cao dần dần biến mất, một hòn đảo mới đã ra đời.

Khi còn sống chắc chắn Khố Khố chưa từng được nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Cô biết rõ đây chỉ là một trò chơi nhưng vẫn bị cảnh tượng ấy khiến cho rung động đến mức đứng ngẩn người ra đó nhìn hồi lâu.

Thấy vậy, Ô Nha Khố tốt bụng giải thích cho cô biết: “Đó là đảo tư nhân do Độc Ma cấp 70 trở lên xây. Họ có thể xây dựng cung điện của riêng mình, cũng có thể dùng nó để lập hậu cung hoặc cung cấp chỗ ở cho thuộc hạ. Những Độc Ma chưa đạt tới cấp 70 nhưng đã qua cấp 40 cũng có thể xây dựng đảo trên biển mây, đợi đến cấp 70 có thể nâng nó lên tới giữa không trung. Tuy nhiên, hòn đảo kia chỉ là cơ sở hạ tầng, muốn xây dựng không gian trên đảo còn phải tìm nguyên liệu.”

“Đẳng cấp cao nhất trên Thiên Chi Đại Lục là bao nhiêu?” Khố Khố tò mò hỏi. Cấp 40, 70 nghe có vẻ không cao lắm.

“Không có giới hạn đẳng cấp cao nhất là bao nhiêu, nhưng hiện nay người cấp cao nhất cũng mới cấp 89. Từ cấp 40 trở đi việc thăng cấp sẽ rất khó, với người chơi cũng vậy, số người cấp 80 cũng không nhiều. Nhưng các cô có rất nhiều thời gian, có thể vĩnh viễn sống ở trong này, lên đến cấp mấy trăm cũng không phải là vấn đề.” Ô Nha Khố cổ vũ Khố Khố, lên đến cấp 50 không phải là vấn đề, cấp 100 cũng không phải là không thể.

Tuy nhiên, Độc Ma đều không thích nghe những lời như vậy. Trừ phi công ty trò chơi NCR này đóng cửa, nếu không họ sẽ mãi mãi phải sống trong trò chơi. Lời này chẳng khác này thuốc độc đối với Độc Ma, bởi nó khiến họ nghĩ đến việc họ sẽ vĩnh viễn phải chịu tra tấn ở trong này.

Khố Khố trợn trắng mắt với Ô Nha Khố một cái, sau đó hỏi đến chuyện chính: “Nơi này có bao ăn bao ở không? Độc Ma cũng coi như là nhân viên của công ty NCR, một ngày làm việc liên tục 24 tiếng, phúc lợi hẳn là không quá kém đúng không?”

“Cô đùa đấy à?” Ô Nha Khố nói với giọng khinh bỉ: “Tự mình kiếm tiền đi, không có tiền thì ở đó mà chờ chết đói!”

“Sao các anh vô lương tâm thế? Vậy các anh tắt hệ thống cảm giác đói khát đi! Sau 3 ngày tẩy trần tôi đã sắp đói chết rồi, chơi trò chơi mà cũng chết đói được, đúng là quá đáng!” Khố Khố thật muốn gặp tên chủ công ty vô lương tâm kia, xem cái bản mặt gian thương của hắn rốt cuộc trông thế nào.

Ô Nha Khố lại không thèm để ý đến cô mà vỗ vỗ cánh, nói với giọng điệu triết lý: “Chúng tôi làm thế là để khiến các cô lúc nào cũng tràn đầy sức sinh tồn và sức sống. Cô sẽ yêu nơi này, nó vô cùng thú vị.”

“……” Khố Khố rất nghi ngờ lời nó nói. Một cái hệ thống chỉ vì khiến Độc Ma có tinh thần chơi với người chơi mà khiến họ phải chịu đựng 100% cảm giác đau sao có thể làm ra việc gì tốt được?

Bong bóng dần dần bay đến hòn đảo có Độc Ma Thành. Khố Khố vừa mới đặt chân lên Độc Ma Thành đã nhìn thấy một loạt thi thể bị ném bên ngoài bức tường thành cao lớn.

“Ồ?” Khố Khố ngớ người. Sao vừa mới đến mà mình đã phải nhìn thấy cảnh tượng “nặng đô” như vậy? Rõ ràng lúc nhìn từ trên không tòa Độc Ma Thành này giống như một nơi “thế ngoại đào nguyên” (3). Không lẽ mấy cái xác này là thức ăn của Độc Ma?

(3) Thế ngoại đào nguyên: Chỉ những nơi có khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, cách biệt với thế giới xô bồ bên ngoài.

Đến gần cô mới phát hiện những “xác chết” kia đều là những Độc Ma đang ngủ say như chết. Tất cả bọn họ đều gầy chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt vàng vọt, có một số người bụng còn to một cách lạ thường. Mặt họ gầy đét không có một tí thịt nào, mắt lồi ra ngoài, giống như sắp rớt ra khỏi hốc mắt.

Họ cứ nằm đấy ngủ mà không hề động đậy tí nào, nếu như không phải còn có chút hơi thở mong manh thì chẳng khác nào những cái xác khô! Ngoài thành có rất nhiều người như vậy, ít nhất cũng không dưới 500 người, nhìn qua cứ như bãi phơi thây, trông vô cùng đồ sộ.

“Những người này là ai? Có phải họ bị đuổi khỏi Độc Ma Thành không?” Khố Khố hỏi Ô Nha Khố. Mấy người kia trông thảm quá, cứ như sắp chết đến nơi!

“Những kẻ sợ chết. Họ sợ đau nên không muốn ra ngoài để bị người chơi ngược đãi đến chết. Sau khi chết đói họ sẽ sống lại và được đưa trở về chỗ này, khi đó họ sẽ không cảm thấy đói. Sau đấy họ lại tiếp tục ngủ ngoài thành chờ chết. Những người như vậy bị Độc Ma gọi là ‘tộc quỷ đói’, là tầng lớp dưới chót của Độc Ma.” Ô Nha Khố lạnh lùng nhìn lũ “quỷ đói” kia. Nó phát hiện trong số những người nó nhìn thấy đã có kẻ đói chết rồi.

Khố Khố ngạc nhiên nhìn những tên quỷ đói kia. Không ngờ lại có nhiều người chỉ vì sợ cảm giác đau khi bị người chơi giết mà thà chết đói ngoài Độc Ma Thành cũng không chịu ra ngoài tranh đấu với người chơi như vậy. Không những thế, Ô Nha Khố còn nói cho cô biết người cấp cao nhất trong số họ cũng mới cấp 5, hầu hết đều là cấp 3 trở xuống.

“Chỉ có nằm chờ chết mà lên được tới cấp 5 thì cũng tài thật!” Nhìn lướt qua đám quỷ đói, cô phát hiện trong số họ không có một người phụ nữ nào, tất cả đều là đàn ông. Có nhiều người cấp bậc còn cao hơn cả cô, việc ra ngoài giết người chơi hẳn không phải là vấn đề đối với họ.

“Không phải chỉ nằm chờ chết mà cũng thăng cấp được đâu, chúng tôi không nuôi những kẻ vô dụng. Chúng tôi sẽ rút thăm chọn ra 1/10 số quỷ đói quẳng vào những nhiệm vụ cấp thấp như nhiệm vụ cô vừa tham gia. Nhờ phần thưởng đạt được từ việc tham gia nhiệm vụ họ mới dần dần thăng cấp.” Ô Nha Khố nói với giọng khinh thường. Ngay cả hệ thống cũng coi thường tộc quỷ đói.

Không cần nghĩ cũng biết lũ quạ đen chắc chắn không ưa gì tộc quỷ đói này, bởi chúng nó là hiện thân của hệ thống. Công ty bỏ tiền ra mua não của những người kia về mà họ lại ngày ngày nằm chờ chết ở ngoài thành. Ngay cả tác dụng duy nhất là chết họ cũng không làm được, lại còn tốn tiền điện nữa!

Khố Khố lắc đầu: “Nếu họ đã không muốn đi thì các anh bắt buộc họ tham gia nhiệm vụ cũng đâu được tích sự gì?”

Ô Nha Khố cười nham hiểm: “Chính bởi vì họ sợ bị người chơi giết nên mới bắt họ đi chịu chết. Sao chúng tôi có thể mặc cho họ ngủ ở đây chỉ vì họ muốn chết đói được? Hơn nữa, cô cho rằng họ thật sự muốn chết đói như vậy sao?”

“Thà rằng chết đói cũng không muốn dùng mạng của mình đi lấy lòng người chơi để kiếm tiền, có lẽ đấy cũng là một hành vi duy trì lòng tự tôn của họ.” Khố Khố đoán. Có lẽ đây mới là lý do chân chính. Thực ra những người này mới là những người có ý chí kiên cường.

Vừa dứt lời cô liền nhìn thấy những tên quỷ đói vốn đang nằm ngủ, trông không khác gì những xác chết kia đột nhiên nhảy dựng lên, cùng đổ xô về một phía.

Khố Khố tò mò nhìn qua. Một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện trên trận pháp truyền tống ngoài thành, trùng hợp thay đó lại là tên người đá vừa nãy cùng làm nhiệm vụ với cô. Lúc này cơ thể bằng đá của anh ta đã khôi phục, trên vai cũng có một con quạ đen.

Khi phát hiện mình bị truyền tống đến đây, khuôn mặt bằng đá của anh ta chợt trở nên nhăn nhó. Anh ta nắm chặt chiếc chùy đá, bộ dáng như sắp gặp phải kẻ địch khó chơi, rống lên với lũ quỷ đói đang nhào về phía mình: “Cút đi! Bố mày không có tiền không có đồ ăn cho chúng mày đâu!”

“Cầu xin anh, cho tôi 10 đồng đi, tôi sắp chết đói rồi, anh muốn tôi làm gì cũng được!”

“Đại gia, anh muốn mua “hoa cúc” không? Chỉ cần 5 đồng thôi, 20 đồng còn có thể bao ****. Người tôi sạch sẽ lắm, van anh!”

“2 đồng thôi cũng được! Thạch gia gia, tôi dập đầu lạy anh! Anh làm ơn cứu tôi với, tôi ăn rễ cây 3 ngày nay rồi!”

Lũ quỷ đói điên cuồng đổ xô đến bên chân người đá, vừa ôm lấy hai cái đùi khổng lồ của anh ta vừa khóc lóc kể lể, khiến người đá phải không ngừng vung chùy đuổi họ đi. Nhưng cho dù anh ta có vung chùy như thế nào đi chăng nữa, đánh bay một đám lại có một đám khác xông lên. Nếu không phải người anh ta làm bằng đá thì có lẽ người khác đã cho rằng anh ta đã bị lũ quỷ đói kia ăn mất.

Khố Khố sợ đến xanh mặt, vội vã lùi về phía sau. Nhìn lũ quỷ đói chạy ngang qua bên người mình, cô bị cảnh tượng trước mắt khiến cho sợ ngây người. “Họ… Họ đang làm gì vậy?!”

“Xin ăn.” Ô Nha Khố ra vẻ đã quá quen với cảnh này, nói: “Chỉ cần gặp được Độc Ma họ sẽ nhào tới xin tiền để mua thức ăn. Bởi thế, trừ phi bị nhiệm vụ truyền tống đến vị trí ngẫu nhiên, những Độc Ma cấp thấp thường sẽ đi bộ từ trong thành ra, tránh xa chỗ tộc quỷ đói tụ tập.”

“Bọn họ dám làm như vậy là bởi chỉ có Độc Ma cấp 30 trở lên mới có thể tấn công những Độc Ma khác. Cô đừng thấy họ bị chùy đánh bay mà tưởng nghiêm trọng lắm, thực ra họ không cảm thấy đau chút nào đâu. Nhưng nếu như gặp phải Độc Ma cấp 30 trở lên, họ chẳng khác nào tự tìm đường chết, nên họ sẽ không làm phiền những Độc Ma như vậy.”

Người đá bị lũ quỷ đói làm cho mất hết kiên nhẫn. Anh ta trông như một người đứng dưới biển đang cố gắng đi về phía trước. Thấy vậy, Khố Khố lầu bầu hỏi: “Tại sao họ không làm thế với tôi?”

Ô Nha Khố cười một cách quái dị: “Bởi vì cô ngồi trong bong bóng đến đây nên họ biết cô là người mới, còn nghèo hơn cả tộc quỷ đói, ai thèm cướp của cô?”

“……” Khố Khố “cạn lời”. Cô không dám nói ra việc mình vừa làm xong nhiệm vụ, mặc dù còn chưa nhận được phần thưởng nhưng trên người Ô Nha Khố đang cất một đôi giày cũ và 230 đồng. Số tiền đó đủ để mua 11 bông “hoa cúc” kèm theo dịch vụ ****, nhưng hình như cô cũng không thể dùng được bông “hoa cúc” kia.

[Review] Liệp Giả Thiên Hạ – Na Thời Yên Hoa

猎者天下.jpg

 

Tên truyện: Liệp giả thiên hạ / 猎者天下

Tác giả: Na Thời Yên Hoa / 那时烟花

Thể loại: Ngôn tình, võng du, virtual reality, trùng sinh, nam cường nữ cường

Số chương: 466 chương, bao gồm 3 phiên ngoại

Link tiếng Trung: Khởi Điểm

Link convert: Wattpad

Link edit: Chiz

 

Nội dung

Truyện về thể loại game giả lập (virtual reality), tức là loại game có độ chân thực cao, người chơi có thể trải nghiệm thế giới game như thế giới thực.

Nữ chính vốn là cao thủ PK số 1 số 2 thế giới với nhân vật pháp sư nhân loại, tuy nhiên để leo lên đỉnh phong cô đã đánh mất người thân và bạn bè (người thì chết, người thì bỏ cô mà đi). Khi bị từ chối tham gia 1 giải đấu thế giới vì không có đồng đội, cô rất tuyệt vọng và nhảy lầu tự tử, sau đó trùng sinh trở lại lúc game sắp phát hành. Nữ chính quyết định trở thành game thủ chuyên nghiệp và cố gắng sống vì gia đình, bạn bè. Lần này, do ấn tượng với kỳ phùng địch thủ, người duy nhất từng PK thắng cô, cô tạo nhân vật giống hệt anh – thợ săn tinh linh. Cô luôn coi anh là mục tiêu phấn đấu của mình, quyết tâm đánh thắng anh (mà cô cũng thắng vài lần thật, toàn do may mắn hoặc do anh nhường ).

 

Nhận xét

Nữ chính tính cách mạnh mẽ, trọng tình trọng nghĩa nhưng một khi bị phản bội thì cắt đứt quan hệ rất dứt khoát. Cô rất bình tĩnh, khôn khéo, giỏi đàm phán và kiếm lợi ích từ người khác. Tuy nhiên, mỗi lần gặp nam chính là một lần cô phát điên lên vì độ lầy của anh, mà anh cũng thích chọc tức cô.  Nam chính kỹ năng game siêu đỉnh, tính cách lạnh nhạt, thích độc lai độc vãng. Lúc đầu anh có hứng thú với cô vì cô là người duy nhất đánh ngang tay với anh, hơn nữa mặt cô lúc nào cũng nghiêm túc lạnh lùng làm anh muốn trêu tức.  Trêu một hồi lại đâm ra thích cô.  Truyện có nữ phụ thích nam chính nhưng tiếc là anh không chịu cho cơ hội làm tiểu tam, tránh như tránh ruồi. 

Điểm cộng lớn nhất của truyện là có hệ thống game phong phú và miêu tả quá trình nữ chính đánh quái, đánh phụ bản (dungeon), PK rất chi tiết và hợp lý. Tuy phần game siêu hay nhưng phần “ngôn tình” chỉ ở mức ổn, tình cảm của nam nữ chính phát triển hợp lý nhưng ít cao trào. Điểm trừ là đôi chỗ văn phong còn rườm rà.

Chấm điểm: 9.5/10

[Review] Con Gái Của Biển Cả – Phái Tang

Con gái của biển cả.jpg

 

Tên truyện: Con gái của biển cả / 海的女儿

Tác giả: Phái Tang / 沛桑

Thể loại: Ngôn tình, đồng nhân “Nàng tiên cá” pha chút thần thoại Hy Lạp, nhân vật chính là Ursula, nữ chính không sạch, nam chính trung khuyển

Độ dài: 31 chương, bao gồm 4 phiên ngoại

Link tiếng Trung: Tấn Giang

Link convert: Wattpad

Link dịch: Losedow

 

Nội dung

Trong số các truyện cổ tích của Andersen, “Nàng tiên cá” là một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi nhất và được yêu thích nhất. Ai mà chẳng biết câu chuyện về nàng tiên cá Ariel xinh đẹp chấp nhận đánh đổi giọng hát tuyệt vời của mình lấy đôi chân của con người để được ở bên hoàng tử. Thế nhưng, chẳng mấy ai biết rõ về mụ phù thủy Ursula dưới đáy biển, kẻ đã trao cho nàng đôi chân ấy. Không biết ai là người đầu tiên cải biên câu chuyện, nhưng hầu hết các dị bản mà chúng ta biết đến đều mô tả Ursula như một mụ phù thủy xấu xí, tà ác, luôn ghen ghét nàng tiên cá và thèm thuồng cây trượng đinh ba của cha nàng – biểu tượng của sức mạnh và quyền lực tối cao nơi biển cả. Tuy nhiên, truyện “Con gái của biển cả” sẽ kể lại câu chuyện “Nàng tiên cá” dưới một góc nhìn hoàn toàn khác, đưa ra lời giải thích hợp lý cho thái độ và hành động của Ursula.

———-Trích———-

Bao lâu rồi? Lâu đến mức chính ngươi cũng không nhớ được nữa. Bốn trăm năm? Hay là năm trăm năm? Bị người ta nhốt ở đây như một con quái vật dơ bẩn thấp kém! Ở cái vực sâu tối tăm này!

Mà thằng khốn vô sỉ kia dám giả danh cha ngươi quản lý biển cả bao la, vương miện ngọc trai thì đội trên đầu con gái hắn. Mà đó, vốn là sự kiêu ngạo thuộc về ngươi!

——————————

Nữ chính của chúng ta chính là Ursula, con gái của biển cả, chủ nhân chân chính của chiếc đinh ba quyền năng. Sinh ra là con gái của Poseidon, nàng có một nhan sắc khiến cho tất cả những nữ thần dưới biển cũng phải hổ thẹn, và một giọng hát làm mê đắm mọi sinh linh. Tuy đã có vị hôn phu và bạn thanh mai trúc mã là Hel, con trai của thần Hades, nhưng Ursula cảm thấy người đàn ông trầm lặng này không thể đem đến cho nàng một tình yêu nồng cháy. Chính vì thế, ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng đã nghĩ rằng Ceto, chàng người cá có đôi mắt xám nhạt lấp lánh và giọng ca trong trẻo đượm buồn, là tình yêu đích thực của đời mình. Trớ trêu thay, Ceto chỉ lợi dụng tình yêu của nàng để cướp đi tất cả những gì nàng có, nhốt nàng nơi tối tăm lạnh lẽo dưới đáy đại dương, đem giọng hát và vương miện ngọc trai của nàng cho con gái út của hắn. Bất cứ kẻ nào dám báng bổ thần linh và giẫm lên lòng tự tôn của nàng đều sẽ phải trả giá đắt. Vì thế, để trả thù Ceto và đoạt lại những thứ vốn thuộc về nàng, Ursula tỉ mỉ giăng một cái bẫy lớn, chỉ chờ hắn và con gái hắn nhảy vào…

 

Nhận xét

“Con gái của biển cả” là một truyện khá sáng tạo khi kết hợp truyện cổ tích với thần thoại Hy Lạp và khai thác nó từ góc nhìn của một nhân vật luôn bị cho là phản diện. Truyện chỉ có hơn 30 chương nên tình tiết không quá phức tạp, nhưng bởi truyện không hoàn toàn bám sát nguyên tác nên nó đem đến những bất ngờ thú vị, khiến độc giả tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Thân phận con gái của chúa tể đại dương và cuộc sống được nuông chiều từ bé khiến tính cách của Ursula khá kiêu ngạo, đôi lúc sáng nắng chiều mưa, thậm chí có phần nổi loạn, nhưng nàng không hề ngu ngốc. Như bao cô gái trẻ khác, nàng khao khát một tình yêu mãnh liệt nên đã nhanh chóng sa vào cái bẫy mật ngọt của tên người cá nham hiểm mà quên đi chàng thanh mai trúc mã luôn yên lặng quan tâm, dung túng cho những thói hư tật xấu của nàng. Tuy nhiên, sau khi bị phản bội và nhốt dưới đáy biển mấy trăm năm, nàng đã trở nên trưởng thành hơn. Lần này, nàng không hề rung động trước chàng hoàng tử loài người bảnh bao mà đem lòng yêu người cận vệ trung thành của mình. Giây phút nàng nhận ra tình cảm của mình cũng là lúc chàng cận vệ hi sinh tính mạng để bảo vệ nàng. May mắn thay, chàng cận vệ ấy chính là hóa thân của Hel – cuối cùng nàng cũng có một cái kết có hậu.

Ngược lại với Ursula, Hel là một người vô cùng chín chắn, dịu dàng, luôn yêu thương và dung túng vị hôn thê bé nhỏ của mình. Tuy là một nam thần nhưng chàng lại vô cùng chung thủy, từ đầu đến cuối chỉ yêu mình Ursula. Hel không giỏi thể hiện tình cảm của mình nên có lúc tưởng chừng như chàng đã đánh mất người mình yêu, nhưng số phận đã đưa đẩy nàng trở về vòng tay của chàng. Một người kiêu ngạo tùy hứng, một người dịu dàng bao dung – có thể nói họ sinh ra là để dành cho nhau.

Nếu bạn đã chán những truyện cung đấu, trạch đấu, tu tiên,… hại não nhưng không hài lòng với những thể loại nhẹ nhàng, sủng ngọt thì “Con gái của biển cả” sẽ là một món ăn lạ đáng để thử.

Chấm điểm: 8.5/10

[Review] Chấp Niệm Của Quỷ – Vân Võ

22550050_1407935505941750_537523782425282894_n

 

Tên truyện: Chấp niệm của quỷ

Tác giả: Vân Võ (a.k.a. Faithfair)

Thể loại: Truyện Việt, cổ đại, huyền huyễn, nữ phụ xuyên không, tra nam hối cải, trước ngược nữ sau ngược nam, HE

Độ dài: 3 chương

Link: VanVo55

 

Nội dung

Câu chuyện được mở ra qua lời kể của một hồn ma. Nàng vốn là tiểu thư nhà giàu, vì trót phải lòng chàng thư sinh nhà ở gần chùa bày mưu đặt kế quyến rũ chàng, đeo bám chàng, quyết tâm gả cho chàng làm vợ. Thật không may, chàng thư sinh kia từ nhỏ đã có duyên với Phật, chỉ một lòng tu hành mà không màng đến chuyện tình cảm nam nữ. Ngày chàng lên chùa xuống tóc, nàng chạy lên làm loạn, dùng thế lực của mình để bắt chàng về thành thân. Trong mắt chàng, nàng là một người con gái ích kỷ, lươn lẹo, bất chấp tất cả để đạt được mục đích. Thế nhưng, khi chàng bị quan sai bắt vì tội sỉ nhục Phật giáo nước nhà, một người con gái như vậy lại chấp nhận chịu phạt đòn, ba quỳ chín lạy từ chân núi lên ngôi chùa trên đỉnh núi để cứu lấy danh dự và tính mạng của chàng.

———-Trích———-

Nàng nhận, là nàng vì yêu sinh cuồng, đã cưỡng ép vị đại sư kia về thành thân, còn dùng xuân dược bẫy dụ hắn phá giới, trăm sai ngàn sai đều là do nàng, có thiêu có đốt thì hãy để nàng gánh chịu, nàng đáng bị như thế, Tịch Huệ đại sư hoàn toàn vô tội. Cứ mỗi cái dập đầu của nàng vang lên, xung quanh lại trỗi lên một hồi xì xào to nhỏ. Họ vỡ lẽ, thì ra cái vị tiểu thư đoan trang mực thước nhà phú hộ là một ả đàn bà đáng khinh như vậy.

Ông ngự đã được nghe danh Tịch Huệ có thể làm hoa sen bung nở, lại không muốn xử oan kẻ có khả năng mang cốt Phật làm giảm phúc thọ bản thân, nay người đàn bà này đã bắc sẵn cái thang để bước xuống, ông bèn thở phào nhẹ nhõm tiến bước, phán vài câu kết tội mông lung rồi ra lệnh cho thiếu phụ kia tự cắt tóc và chịu phạt đòn, sau đó ba quỳ chín lạy từ đây lên đến chùa Phật Tích để tạ tội với Phật Tổ.

“Còn nữa, phải thề mãi mãi tránh xa Tịch Huệ, biết chưa?”

————————-

Với nàng, những đau đớn thể xác đâu có là gì so với nỗi đau phải xa chàng. Ngày chàng dứt áo ra đi, nàng lội xuống ao định hái cho chàng một đóa hoa sen thay lời tiễn biệt, nhưng không may chân mắc phải rong rêu, phải cầu xin chàng giúp đỡ. Ngỡ rằng đó lại là một thủ đoạn níu kéo của nàng, chàng bước đi mà không một lần ngoảnh lại. Khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng dưới làn nước đen đúa, nàng quyết định buông bỏ chấp niệm, nguyện phong ấn linh hồn mình mãi mãi để rời xa thất tình lục dục nơi dương thế.

Khi tỉnh lại, nàng phát hiện mình đã trở thành một hồn ma, mà cái thân xác đáng lẽ giờ này phải đang nằm trong quan tài sâu dưới lòng đất của nàng lại đang chạy tới chạy lui trong nhà – có kẻ đã chiếm lấy thân xác của nàng để hồi sinh, mà chàng, mỉa mai thay, dường như đã phải lòng thị…

 

Nhận xét

Cốt truyện rất hay và sáng tạo. Dựa trên huyền tích Việt, chị Vân Võ đã xây dựng một thế giới huyền huyễn đậm chất Việt Nam, mà “Chấp niệm của quỷ” chỉ là một mắt xích trong chuỗi truyện cổ đại được chị cấu tứ trên nền thế giới ấy. Tuy nhiên, mình không thích việc chị lồng ghép yếu tố xuyên không vào truyện (có lẽ là để đả kích phong trào xuyên không và ảo tưởng của các cô nàng lậm ngôn tình?), khiến mình cảm thấy truyện hơi giống nồi lẩu thập cẩm. Giá như nữ phụ là một cô gái cùng thời, chết đi và mượn xác của nữ chính để hồi sinh thì sẽ hợp với bối cảnh truyện hơn.

Về giọng văn, những ai đã đọc truyện của chị Vân Võ hẳn là biết chị rất giỏi trong việc chọn câu chữ sao cho toát lên được cái sự dân dã của làng quê Việt Nam, nhưng đồng thời cũng rất mượt mà trau chuốt. Tuy nhiên, có lẽ do đọc phải những bộ truyện Trung Quốc được edit/dịch với chất lượng kém nên đôi lúc chị sử dụng một số từ ngữ không-phải-tiếng-Việt (ví dụ “chiếm tiện nghi” ở chương Thượng và “hướng về hắn cầu cứu” ở chương Trung), khiến mình cảm giác như đang ăn bát cơm ngon thì nhai phải sạn. Tất nhiên, nếu bạn không phải một độc giả khó tính như mình thì có lẽ đây chỉ là một lỗi nhỏ xíu không đáng nhắc đến.

Khác với những truyện ngắn khác của chị Vân Võ, “Chấp niệm của quỷ” có cái kết không phải SE, cũng không phải BE hay GE, mà là HE. Truyện kết thúc ở giây phút nam chính nói với nữ chính rằng: “Vì trong lòng Phật tử tôi đây, Quỷ là em, Phật cũng chính là em.” Dẫu chưa thể hoàn toàn tha thứ cho chàng vì sự vô tình đến độc ác trong quá khứ, nhưng đối với nàng, chỉ một câu yêu thương như vậy đã là quá đủ. “Gió tanh mưa máu, tôi lại như vừa tìm được chốn nương náu của đời.” Chàng còn có rất nhiều thời gian để tạ lỗi và bù đắp tổn thương cho nàng, vậy nên, nàng chỉ cần biết chàng yêu mình là đủ. Đối với mình, cái kết như vậy là viên mãn.

Chấm điểm: 9/10

[Review] Nhật Ký Cao Thủ eSports Carry Bạn Gái – Thị Tử Quả

 

 

Tên truyện: Nhật ký cao thủ eSports carry bạn gái / 电竞大神带妞日常

Tác giả: Thị Tử Quả / 柿子果

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hài, sủng, có tí võng du (game Liên Minh Huyền Thoại), siêu YY, nữ chính hán tử hổ giấy, nam chính mặt lạnh phúc hắc, H siêu nhẹ

Độ dài: 60 chương, bao gồm 1 phiên ngoại

Link tiếng Trung: Tấn Giang

Link convert: Tàng Thư Viện

 

WARNING: Truyện có một cặp nhân vật phụ gay.

 

Hệ thống rank trong Liên Minh Huyền Thoại từ thấp đến cao gồm 6 tiers: Đồng, Bạc, Vàng, Bạch kim, Kim cương, Cao thủ, và Thách đấu (bên Trung gọi là Anh dũng Hoàng đồng, Bất khuất Bạch ngân, Vinh diệu Hoàng kim, Hoa quý Bạch kim, Thôi xán Toản thạch, Siêu phàm Đại sư, và Tối cường Vương giả). Mỗi tier lại chia ra làm 5 bậc từ cao đến thấp là 1 đến 5, ví dụ rank Đồng 1 cao hơn rank Đồng 5.

Mỗi một nhân vật trong game đều có 4 kỹ năng, kỹ năng cuối cùng thường là đại sát chiêu, sát thương cao và/hoặc gây sát thương trên diện rộng. Kỹ năng này được gọi là ulti (viết tắt của ultimate skill).

Một trận đấu bình thường trong LMHT thường kéo dài 30-45 phút. Chế độ game phổ biến nhất là 5v5, 2 team đấu với nhau, mỗi team có 5 người. Thường thì 5 người trong team sẽ chơi ở 5 vị trí: Đường trên, Đường giữa, Xạ thủ (đi đường dưới), Hỗ trợ (đi đường dưới, hỗ trợ cho Xạ thủ), và Đi rừng. Các vị trí này bên Trung được gọi là Thượng đơn, Trung đơn, ADC, Phụ trợ, và Đả dã.

 

Nội dung

Truyện xoay quanh hai cô cậu 18 tuổi là cao thủ top đầu trong giới game Liên Minh Huyền Thoại (gọi tắt là LMHT).

Đường Thiến là một cô bé xinh xắn lanh lợi, học hành làng nhàng nhưng chơi game rất giỏi. Tuy còn nhỏ tuổi và là con gái nhưng cô đã chen chân vào hàng ngũ Cao thủ hoàn toàn bằng thực lực của mình, một điều rất hiếm thấy trong giới eSports. Trong một trận đấu 5v5, do tâm trạng không tốt nên cô liên tục mắc lỗi, bị một đồng đội chế nhạo là học sinh tiểu học, thả ulti không trúng ai. Vì thế, cô tức mình đấu võ mồm lại với anh ta. Ai ngờ anh ta lại là Zex, cao thủ số một trong nước, chỉ vì cái chuyện cỏn con ấy mà ghi thù, thề hễ gặp mặt là cho cô ăn hành. Dù đã xin lỗi nhưng vẫn bị đuổi tận giết tuyệt, Đường Thiến quyết tâm rèn luyện kỹ năng để có thể bán hành lại cho Zex.

Zex, tên thật Đàm Dịch, là cao thủ số một trong giới LMHT và là trưởng nhóm của Suii, một đội thi đấu chuyên nghiệp chuyên tham gia các giải đấu trong nước và quốc tế. Lúc đầu, cậu ta chỉ muốn dạy cho Đường Thiến một bài học vì dám thách thức cậu, nhưng ai ngờ điều đó lại khơi dậy ý chí chiến đấu trong cô, khiến cô tiến bộ nhanh chóng và leo lên top 10 rank Thách đấu, kỹ năng không thua kém các game thủ chuyên nghiệp. Tình cờ, AD của Suii phải tạm rời khỏi đội do bố bị bệnh nặng, vì thế Zex đề cử với quản lý cho Đường Thiến vào thay. Không cưỡng lại được sự cám dỗ của đồng tiền (lương hàng năm 1.7 tỉ VND ), Đường Thiến đồng ý ký hợp đồng với Suii.  Từ đó, Đường Thiến và Zex bắt đầu chuỗi ngày đấu khẩu, cọ xát, nảy sinh tình cảm, mờ ám, cuối cùng là “lăn giường”. 

 

Nhận xét

Về tính cách nhân vật, Đường Thiến là một cô bé có phần nam tính, thích chơi game, ham ăn, lúc nổi khùng sẵn sàng chửi bậy, tuy nhiên lại dễ ngượng ngùng. Với người quen, cô không ngại thể hiện những mặt xấu trong tính cách của mình, nhưng với người lạ thì luôn bó chân bó tay, cố gắng giữ hình tượng ngoan hiền. Zex thì ngược lại, lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng cao ngạo (aka gợi đòn ), bản chất âm hiểm thù dai.

Tuy tính cách của các nhân vật tương đối nhất quán từ đầu đến cuối truyện nhưng mình cho rằng tác giả xây dựng hình ảnh nhân vật không được thực tế cho lắm. Zex mới 18 tuổi mà tác giả khen là trầm ổn như một người 30 tuổi (?!), dù gặp biến cũng có thể bình tĩnh nghĩ cách giải quyết. Lúc tức giận, ánh mắt lạnh lùng của cậu có thể khiến người khác cảm thấy sợ hãi (?!). Rồi lại còn cái thân phận ngầm của cậu ta là thiếu gia của tập đoàn nhà họ Đàm, đại cổ đông của câu lạc bộ Suii nữa.  Đường Thiến thì đôi lúc nhát gan một cách phô trương, Zex chỉ lườm một cái hoặc dọa một chút đã sợ.

Tóm lại, đây là một bộ hài, sủng, ngọt, YY, đọc giải trí được, nhưng cần phải đọc với một cái đầu thoáng và không soi bug.

Chấm điểm: 7.5/10

 

P.S. Ai muốn edit bộ này mà gặp khó khăn về thuật ngữ game có thể liên hệ mình. Editor biết chơi LMHT là tốt nhất.